Posted By giaitriviet Posted On

Rớt nước mắt…Chuyến xe tưởng chừng là niềm vui sau bao ngày vắng khách, lại trở thành chuyến đi định mệnh

Chuyến xe tưởng chừng là niềm vui sau bao ngày vắng khách, lại trở thành chuyến đi định mệnh. Anh Sơn lên đường với hy vọng giản dị: kiếm thêm chút tiền lo cho hai con có hộp sữa, bữa ăn đủ đầy hơn. Vậy mà… anh đã không thể quay về.

Người tài xế hiền lành ấy đâu ngờ rằng phía trước là bi kịch. Một hành trình dài… nhưng cũng là hành trình cuối cùng.
Tang lễ diễn ra trong lặng lẽ, không ồn ào, chỉ có những ánh mắt đỏ hoe và những giọt nước mắt không thể kìm lại. Đau xót nhất là lời người vợ nghẹn ngào:
“2 đứa nhỏ lúc nào cũng tự ăn, tự học rồi quấn quýt bên ba… giờ anh đi rồi, 3 mẹ con biết sống sao đây…”
Nghe mà thắt lòng…
Hai đứa trẻ mất đi chỗ dựa, người vợ mất đi người bạn đời, một gia đình mất đi trụ cột chỉ sau một chuyến xe. Cuộc sống vốn đã chật vật, giờ lại càng thêm chông chênh.
Chỉ mong công lý sớm được thực thi, để phần nào an ủi linh hồn người đã khuất.
Và mong rằng sẽ có nhiều vòng tay sẻ chia, giúp đỡ để mẹ con anh có thể vượt qua những ngày tháng quá đỗi khó khăn phía trước…
Xin cho anh yên nghỉ. 🤍🕊️

Người đàn ông tài xế taxi ra đi trên hành trình mưu sinh, để lại phía sau người vợ trẻ và hai đứa con nhỏ.

 

Ngày cuối tuần, khi nhiều nhà rộn ràng tiếng cười, người ta tạm gác lại những nhọc nhằn để quây quần bên mâm cơm gia đình, thì ở một góc nhỏ trên đường Nguyễn Bính phường Hoà Khánh (TP Đà Nẵng), nỗi đau lặng lẽ bao trùm.

Mẹ con chờ ba về

Trong căn nhà ấy, chị Nguyễn Thị Thanh Thuý (34 tuổi) ôm chặt hai đứa con nhỏ, ngồi bên thi thể người chồng vừa ra đi trong tức tưởi. Không còn tiếng nói, không còn ánh nhìn quen thuộc mà chỉ còn lại khoảng trống đến nghẹn lòng.

sua_tai-xe-taxi-da-nang-quang-tri-7355-5936.jpg
Chị Thuý (áo trắng hồng) ôm con trai thất thần, đau đớn vì mất chồng, con mất ba. Ảnh: TM.

Anh Sơn và chị Thuý đã bên nhau nhiều năm, có với nhau hai người con. Con trai lớn năm nay học lớp 2, còn bé gái nhỏ mới tròn 4 tuổi. Cuộc sống gia đình không khá giả, nhưng vẫn đủ đầy yêu thương. Những bữa cơm giản dị, những tối sum vầy hiếm hoi sau ngày dài mưu sinh là tất cả những gì họ cố gắng gìn giữ.

Là trụ cột gia đình, anh Sơn luôn đau đáu chuyện làm sao để vợ con bớt khổ. Anh vay mượn tiền để mua một chiếc ô tô chạy dịch vụ, hy vọng có thể kiếm thêm thu nhập.

Chiếc xe mới mua hơn một năm, vẫn còn đó những khoản nợ chưa kịp trả hết. Anh vốn chỉ quen chạy những quãng đường ngắn trong thành phố, ít khi nhận cuốc đường dài.

Nhưng chiều hôm ấy, khoảng 5 giờ chiều, anh Sơn nhận được một chuyến đi xa khi khách đặt qua app. Trước khi rời nhà, anh vẫn như mọi khi, dặn dò vợ, nhìn các con rồi đi.

“Đi cẩn thận, về sớm anh nhé…”, một lời dặn bình thường của chị Thúy, không ai ngờ lại là lần cuối.

Đêm xuống, căn nhà nhỏ vẫn sáng đèn. Chị Thuý và các con vẫn chờ. Những cuộc gọi liên tục được thực hiện, nhưng đầu dây bên kia vẫn im lặng. Linh cảm bất an dâng lên, nặng nề theo từng phút trôi qua.

Đứa con trai nhỏ vẫn cố thức, không chịu ngủ. Có lẽ con đã quen với việc mỗi tối được nằm cạnh ba, được nghe tiếng ba dỗ dành.

Con gái nhỏ chờ… một cách vô thức, tin rằng chỉ cần đợi thêm một chút thôi, ba sẽ về.

Nhưng đêm đó, cánh cửa không mở

Khoảng 3 giờ sáng ngày 27-3, một cuộc gọi lạ vang lên. Tin dữ đến đột ngột, lạnh lùng thông báo anh Sơn đã tử vong. Chị Thúy như sụp đổ. Tiếng khóc xé lòng vang lên giữa đêm khuya tĩnh lặng.

“Em phải làm sao đây anh… sao anh bỏ mẹ con em mà đi…”, chị nghẹn ngào, nước mắt không ngừng rơi.

Anh Sơn ra đi, để lại phía sau không chỉ là nỗi đau, mà còn là cả một tương lai chông chênh của những người ở lại.

Với hàng xóm, bạn bè, anh là người hiền lành, sống tình cảm, ai cũng quý mến. Với gia đình, anh là chỗ dựa vững chắc.

Hai đứa trẻ từ nhỏ đã quen quấn quýt bên ba, từ bữa cơm, giấc ngủ, đến những lần đưa đón đi học, tất cả đều có bóng dáng của ba Sơn.

Giờ đây, những câu hỏi ngây thơ của con khiến người lớn chỉ biết lặng im: “Ba đâu rồi?”.

Ai sẽ thay anh tắm cho con mỗi tối? Ai sẽ đút từng thìa cơm khi con biếng ăn? Ai sẽ dỗ dành những đêm con giật mình gọi “ba”? Những điều bình dị nhất, giờ trở thành khoảng trống không thể lấp đầy.

526442076726188522.jpg
Người thân, hàng xóm đến động viên và hỗ trợ làm tang lễ. Ảnh: MINH TRƯỜNG.

Hay tin anh Sơn bị sát hại trên chuyến xe định mệnh, nhiều người không khỏi bàng hoàng, xót xa. Bạn bè, đồng nghiệp và cả những người xa lạ đã tìm đến, chung tay lo hậu sự, mong san sẻ phần nào mất mát.

Trên các hội nhóm tài xế, những lời chia buồn, những lời kêu gọi hỗ trợ gia đình liên tục được lan đi. Giữa nỗi đau quá lớn, đó là những tia ấm áp hiếm hoi còn sót lại…

Trước đó, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Quảng Trị đã bắt tạm giam đối với Nguyễn Ngọc Đạo (35 tuổi, trú tại xã Kim Điền, tỉnh Quảng Trị; tạm trú tại đường Lê Hữu Trác, phường An Hải, TP Đà Nẵng) về hành vi cướp tài sản, tàng trữ sử dụng trái phép vũ khí quân dụng và giết người.

Theo điều tra, vào khoảng 14 giờ ngày 26-3, Đạo thuê xe ô tô 43H… của anh Sơn (trú tại phường Hòa Khánh, TP Đà Nẵng) về xã Kim Điền, tỉnh Quảng Trị để giải quyết mâu thuẫn gia đình.

Thiếu tướng Nguyễn Thanh Liêm, Giám đốc Công an tỉnh Quảng Trị (thứ hai từ phải qua) trực tiếp chỉ đạo xử lý vụ án. Ảnh: CA.
Thiếu tướng Nguyễn Thanh Liêm, Giám đốc Công an tỉnh Quảng Trị (thứ hai từ phải qua) trực tiếp chỉ đạo xử lý vụ án. Ảnh: CA.

Sau khi chở về tại xã Kim Phú, tỉnh Quảng Trị thì Đạo nói với anh Sơn cho mượn xe chạy đi có việc riêng.

Tuy nhiên, anh Sơn không đồng ý và xảy ra cãi vã. Đạo đã sử dụng súng tự chế mang theo bắn anh Sơn tử vong và giấu xác tại khu vực vườn cây keo tràm thuộc thôn Liêm Hoá, xã Kim Phú.

Sau đó, Đạo điều khiển xe về nhà bố mẹ vợ tại xã Kim Điền. Đến khoảng 22 giờ 5 phút cùng ngày, Đạo tiếp tục dùng súng tự chế bắn bà Đinh Thị T (mẹ vợ) tử vong tại chỗ và bắn ông Nguyễn Văn H (bố vợ) bị thương nặng…

nguồn: https://plo.vn/vo-con-chet-lang-truoc-tin-tai-xe-taxi-bi-sat-hai-o-quang-tri-post901510.html

Comments (0)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Popup B